Vợ mất, coп mới được 3 tᴜổi đêm пào chạy xe về mᴜộп tôi cũпg thươпg đứt ɾᴜột khi coп пgồi lủi thủi пgồi chờ bố về

Nhiều hôm về đến nhà đã hơn 9 giờ tối nhưng tôi bỗng giật mình khi thằng bé vẫn thui thủi ngồi giữa nhà chờ bố về.

Con gần 3 tuổi thì vợ mất vì bệnh hiểm nghèo. Ông bà nội ngoại đều không còn ai để nhờ nên tôi quyết định để con lại thành phố nuôi con trong căn phòng trọ mà vợ chồng tôi từng sống chung 4 năm với nhau.

Trước khi nhắm mắt ở bệnh viên vợ đã nắm chặt tay tôi nói rằng:

Dù có thế nào… hãy cố gắng… nuôi con anh nhé. Em chỉ… tin tưởng mình anh… nuôi con thôi.

– Anh hứa…

Vợ mất, con mới được 3 tuổi đêm nào chạy xe về muộn tôi cũng thương đứt ruột khi con ngồi lủi thủi ngồi chờ bố về - Ảnh 1

Ảnh minh họa – nguồn internet

Khi còn sống con như báu vật của vợ tôi vậy. Cô ấy thương yêu và chăm chút con từng tí một. Ngày mang bầu, cô ấy bị cúm không biết đã uống thuốc. Nhiều người khuyên nên bỏ con vì sợ sinh con ra sẽ có vấn đề. Ngay đến mẹ tôi cũng khuyên cô ấy nên bỏ nhưng cô ấy kiên quyết giữ lại. Dạo ấy áp lực nặng nề đè lên vai tôi, tôi cũng bảo vợ bỏ.

Nhưng rồi vợ đã âm thầm giữ cái thai lại cho tới khi thai được 5 tháng tôi mới hay là vợ mình vẫn giữ thai. Lúc này thì chẳng bỏ được nữa rồi nhưng tôi giận vợ lắm. Tôi từng bảo cô ấy là: “Sau này thế nào thì tự em đi mà lo mà chăm nó, anh không có trách nhiệm”.

Sau này nghĩ lại tôi thấy mình đúng là một người chồng, người cha tồi, quá tồi. Tại sao tôi lại có thể nói ra được những lời như thế chứ. Nhưng ông trời đã không phụ lòng vợ tôi. Con tôi sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh khiến vợ tôi hạnh phúc khóc òa. Tôi cũng vui mừng không kém. Cả 2 vợ chồng cùng nhau yêu thương chăm sóc con. Ai ngờ đâu vợ tôi lại bỏ bố con tôi đi sớm như vậy.

Tôi chạy xe ôm, làm phụ hồ, bốc vác thuê để nuôi con vừa lo trả nợ tiền vay chữa bệnh cho vợ. Tôi không có tiền gửi con đi học nhà trẻ tư nên quyết định bỏ ra 1 số tiền ban đầu mua camera lắp ở nhà trọ và để con ở trong nhà có thể theo dõi con từ xa. Hôm nào con nghỉ học thì tôi chạy xe tới trưa tôi lại về cho con ăn rồi đi làm tiếp. Có những hôm chỉ chạy xe thì tôi mang con theo được. Được đi với bố thằng bé thích lắm.

Hai bố con tôi cứ thế đắp đổi sống qua ngày. Làm được bao tiền tôi lại dành tiết kiệm để trả nợ. Hiện tôi còn nợ 40 triệu nữa, chắc chắn phải trả nợ xong thì tôi mới yên tâm.

Cuộc sống vẫn vả nhưng tôi vẫn động viên mình cố gắng vì con vì, vì lời hứa với vợ. Thằng bé tuy còn rất nhỏ nhưng hình như nó đã biết thương bố, nó ngoan lắm, không có bố tự ngủ chứ không khóc lóc gì cả. Tôi thường kết thúc ngày làm việc bằng những chuyến xe ôm. Có những hôm có khách gọi muộn tôi vẫn cố chạy nên đành gọi điện nhờ chị hàng xóm nấu cơm rồi bưng cho con tôi ăn, về tôi sẽ trả tiền.

Vợ mất, con mới được 3 tuổi đêm nào chạy xe về muộn tôi cũng thương đứt ruột khi con ngồi lủi thủi ngồi chờ bố về - Ảnh 2

Ảnh minh họa – nguồn internet

Nhưng chẳng bao giờ chị ấy lấy tiền cả: “Con chú nó chỉ ăn có lưng bát cơm với vài miếng thịt, thôi tôi cho cháu. Bố con chú tội quá”. Nhiều hôm về đến nhà đã hơn 9 giờ tối nhưng giật mình khi thằng bé vẫn thui thủi ngồi giữa nhà. Nếu như ngày thường tôi về sớm thì 8 giờ nó đã kêu buồn ngủ rồi bảo bố ôm đi ngủ rồi.

Bác đưa cơm con ăn chưa?

– Bác đưa rồi ạ. Bố ăn chưa, con để phần bố này.

– Sao con không ngủ?

– Có bố con mới ngủ được. Con chờ bố về.

Tôi ôm lấy con trào nước mắt. Thi thoảng con vẫn hỏi mẹ tôi bảo con mẹ bay lên trời rồi. Vậy là mỗi lần bế con ra đường chơi nói lại chỉ lên trời: “Bố ơi, mẹ mình đang ở trên kia ạ”. Cầu mong công việc thuận lợi để tôi sớm trả hết nợ, sau đó có tiền tôi sẽ cho con đi học. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Minh Lâm

SHARE